4:29 – một đêm không ngủ, một hành trình để đời 🏃‍♂️✨

10 giờ tối mới chợp mắt được chút xíu,
1 giờ sáng bật dậy như có chuông 🔔 báo động trong tim ♥️


Ăn vội phần dinh dưỡng, khởi động trong màn đêm,
2:30 AM – 42K Di Sản Cần Thơ chính thức xuất phát.

Đêm tối. Đèn 💡 đường. Hơi thở 🧘 đều dần.
Mọi thứ ổn… cho tới km 32.

Chuột 🐀 rút kéo tới.
Cơ căng như dây đàn.
Trong đầu thoáng qua suy nghĩ: “Chắc không kịp sub 4:30 rồi…”

Và rồi… 🚆
Đoàn tàu pacer sub 4:30 lướt qua.

Trong đoàn có em Hoàng – sinh viên FPT, quay sang động viên:
👉 “Anh Khoa lên tàu đi, ráng chút nữa thôi!”

Không suy nghĩ thêm.
Không tính toán pace nữa.
Chỉ còn một quyết định: bám – và đi tới cùng.

Từ km 33 tới km 42:
• Chuột rút căng cơ
• Bước chạy ngắn lại
• Nhưng ý chí thì dài ra 💪

Chạy nhẹ. Chạy đều. Chạy 🏃 bằng niềm tin.
Và rồi… về đích 🏁

⏱ SUB 4:30 LẦN ĐẦU CHO CỰ LY 42K
Một con số không chỉ là thời gian,
mà là tổng của ngủ ít – đau nhiều – không bỏ cuộc.

👉 Marathon không chỉ là cuộc đua của đôi chân, 🦶
mà là lúc bạn học cách nhận trợ lực đúng lúc và không buông tay khi cơ thể muốn dừng lại.

Cảm ơn đoàn tàu pacer.
Cảm ơn em Hoàng.
Và cảm ơn chính mình vì đã không xuống tàu giữa chừng 🚆❤️

42K Di Sản Cần Thơ – một đêm nhớ suốt đời.

Leave a comment